Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2015

Truyện cười ở quê. (Sưu tầm)

Việt Nam là quốc gia đạt được nhiều kỷ lục nhất thế giới:

ky-luc-khuyen-mai-khung
Kỷ lục về khuyến mãi
· Bà mẹ sinh con nhiều nhất trên thế giới từ xưa đến nay là bà Âu cơ: - 100 con.
· Người đầu tiên trên thế giới lên tới mặt trăng và hiện còn ở đó: ... Chú Cuội.
· Chiếc máy bay đầu tiên của thế giới : - con ngựa sắt của Thánh Gióng.
· Kẻ đầu tiên đưa hàng giả nhập lậu từ Trung Quốc vào Việt Nam : - Trọng Thuỷ.
· Người đầu tiên bay vào vũ trụ: Phù Đổng Thiên Vương.
· Người bay lên mặt trăng bằng phương tiện thô sơ nhất: - Chú Cuội.
· Vị nữ Tổng Tư Lệnh kiêm Chủ Tịch nước đầu tiên trên thế giới : - Hai Bà Trưng.
· Ca sinh sản vô tính đầu tiên : - Mẹ của Thánh Gióng.
· Người đàn ông đầu tiên có sữa cho trẻ em bú ở Việt Nam : - Ông Thọ.
· Người quái thai dị dạng nhất Việt Nam : - Sọ Dừa.
· Người phụ nữ nặng nhất hành tinh : - Chị Hai năm tấn...
· Cascader đầu tiên của VN là Lê Lai.
· Món hàng đặc biệt nhất mà Hàn mạc tử dám rao bán là : -Trăng
· Việt Nam là nước giàu nhất hành tinh vì có "Rừng vàng, biển bạc"
. Việt Nam hiện tại, nhờ có bác và đảng, là nước có nhiều triệu phú và tỷ phú nhất
· Khách sạn nhiều sao nhất thế giới: Khách sạn "Ngàn Sao" ở đường Hai Bà Trưng Sài-Gòn (vào năm 1991)
· Vụ ly dị đầu tiên và lớn nhất trong lịch sử VN : Lạc Long Quân và Âu Cơ 50 người con theo cha lên rừng, 50 người con theo mẹ xuống biển.

 ___________________________________________________________

Truyện cười Nội Địa:

KHÔNG CẦN BIẾT
Trong cuộc họp thượng đỉnh Malta, một phụ tá của chủ tịch VN Lông Đứt Mạnh hỏi một phụ tá của tổng thống Mỹ Obama:
– Trung bình mỗi công nhân nước ông kiếm một tháng bao nhiêu đô la ?
– Khó có con số chính xác , nhưng có thể nói khoảng một ngàn hai trăm đô.
– Thế anh ta tiêu trung bình mỗi tháng bao nhiêu ?
– Khoảng một ngàn đô .
– Còn hai trăm đô la thừa để làm gì ?
– Cái đó chúng tôi không cần biết . Thế còn trung bình mỗi công nhân VN kiếm bao nhiêu một tháng ?
– Khoảng một triệu đồng VN .
– Anh ta tiêu trung bình bao nhiêu một tháng ?
– Khoảng năm triệu đồng .
– Thế bốn triệu đồng thiếu lấy đâu ra ?
– À , cái đó chúng tôi cũng không cần biết !


 TRAO ĐỔI SẢN PHẨM TRONG CÁC NƯỚC CỘNG SẢN ANH EM .
Một người Mỹ du lịch VN, thấy có nhiều lò sản xuất gạch vĩ đại bèn hỏi người dẫn đường :
– Nước ông có nhiều lò sản xuất gạch lớn thế này chắc xây cất nhà cửa nhiều lắm nhỉ ?
Người dẫn đường đáp :
– Không phải. Chúng tôi sản xuất gạch để gửi đi Tiệp Khắc .
– Chắc Tiệp Khắc trao đổi máy móc với các ông ?
– Không phải . Người Tiệp gửi máy móc đi Bảo Gia Lợi .
– Thế hẳn Bảo Gia Lợi sẽ gửi rau và trái cây sang cho các ông .
– Cũng không phải . Người Bảo gửi rau và trái cây sang Cuba .
– À , vậy hẳn các ông nhận được đường của Cuba ?
– Không . Cuba gửi đường sang cho Nga Sô .
Ông khách người Mỹ gật gù có chiều thông hiểu :
– Ừ phải , như thế Nga Sô sẽ gởi những đồ thiết dụng cho các ông .
– Không phải nốt . Nga Sô gửi đất sét sang cho chúng tôi làm gạch .


HAI LÝ DO
Một cán bộ cộng sản có nhiều tuổi đảng làm đơn xin đi định cư ở nước ngoài. Anh ta được gọi đến sở di trú và xuất cảnh, và viên thủ trưởng cơ quan này rất đỗi ngạc nhiên, bèn gọi anh ta vào phòng riêng để thẩm vấn. Viên Thủ trưởng hỏi :
- Một đảng viên thâm niên như đồng chí tất phải có lý do đặc biệt gì mới muốn rời bỏ quê hương XHCN tốt đẹp như nước ta chứ ?
Anh cán bộ trả lời:
- Thưa đồng chí, vì hai lý do. Nguyên đêm qua có anh bạn rỉ tai tôi rằng khi chế độ cộng sản xụp đổ thì các tên cộng sản như tôi và anh ta sẽ bị nhân dân treo cổ là cái chắc! Tôi sợ quá nên xin ra đi.
Viên thủ trưởng cười cười, vỗ vai anh chàng cán bộ, rồi nói trấn an:
- Tôi bảo đảm với đồng chí là chế độ này không thể nào lung lay được. Xã hội Chủ nghĩa sẽ tồn tại muôn năm…
Anh cán bộ cướp lời :
- Thưa đồng chí, đó chính là lý do thứ hai mà tôi xin ra nước ngoài để định cư đấy ạ!


ĐÈO NGANG 
                                                             
Trên đường từ Bắc vào Nam phải qua đèo Ngang. Khi qua đèo, một đồng chí Bí thư Bộ chính trị lên tiếng : 
                                            
- Đất nước mình mấy trăm năm nay làm ăn không khấm khá chắc cũng tại cái đèo này. Nó nằm ngang chình ình nên tổ tiên ta đã đặt tên cho nó là Đèo Ngang. Chính vì vậy nên làm ăn không phất lên được.                      
                                                                          
Mọi người thắc mắc hỏi tại sao ? Một đồng chí Bí thư trẻ hăng hái phát biểu:    
                                                              
- Có gì đâu mà không hiểu. Đèo Ngang là Đang Nghèo!  Nếu bây giờ mình đổi lại là Đèo Nghếch thì Đếch Nghèo.  
                                    
Thế là cả Bộ chính trị đồng ý đổi tên thành Đèo Nghếch. Thật là linh ứng. Sau vài năm, kinh tế phát triển đi lên, làm ăn khấm khá, dân chúng ấm no. Nhưng thói đời hể no cơm thì ấm cật, vì vậy dân số càng ngày càng tăng, mà lại tăng quá mức. Vì vậy Bộ chính trị họp khẩn cấp để tìm cách chặn đứng việc bùng nổ dân số. Nhưng tìm mãi vẫn chưa ra kế hoạch nào. Bổng một chú Bí thư già khọm đưa tay xin có ý kiến. Chú nói:  
                      
- Trước đây ta đổi Đèo Ngang thành Đèo Nghếch thì đúng là có hiệu quả như mong muốn, vậy nay ta lại đổi thêm một lần nữa xem sao vì cái tên nó nói lên cái đặc điểm của vùng đất địa linh nhân kiệt yết hầu của nước ta.  

  
Mọi người nhâu nhâu lên hỏi:  
                                          
- Nhưng mà ăn nhập gì tới việc kế hoạch hóa gia đình? À mà đồng chí định đổi thành tên gì ?      
                                                 
Chú kia trả lời tỉnh queo :              
                               
- Đèo Đứng !!!!!!!!!!!!   

         
 KHÔNG CẦN BIẾT
Trong cuộc họp thượng đỉnh Malta, một phụ tá của chủ tịch Nga Gorbachev hỏi một phụ tá của tổng thống Mỹ Bush:
– Trung bình mỗi công nhân nước ông kiếm một tháng bao nhiêu đô la?
– Khó có con số chính xác, nhưng có thể nói khoảng một ngàn hai trăm.
– Thế anh ta tiêu trung bình mỗi tháng bao nhiêu?
– Khoảng một ngàn.
– Còn hai trăm đô la thừa để làm gì?
– Cái đó chúng tôi không cần biết. Thế còn trung bình mỗi công nhân Nga kiếm bao nhiêu một tháng?
– Khoảng hai ngàn rúp.
– Anh ta tiêu trung bình bao nhiêu một tháng?
– Khoảng sáu ngàn rúp.
– Thế bốn ngàn rúp thiếu lấy đâu ra?
– À, cái đó chúng tôi cũng không cần biết!


TRAO ĐỔI SẢN PHẨM TRONG CÁC NƯỚC CỘNG SẢN ANH EM.

Một người Mỹ du lịch nước Ba Lan, thấy có nhiều lò sản xuất gạch vĩ đại bèn hỏi người dẫn đường:
– Nước ông có nhiều lò sản xuất gạch lớn thế này chắc xây cất nhà cửa nhiều lắm nhỉ?
Người dẫn đường đáp:
– Không phải. Chúng tôi sản xuất gạch để gửi đi Tiệp Khắc.
– Chắc Tiệp Khắc trao đổi máy móc với các ông?
– Không phải. Người Tiệp gửi máy móc đi Bảo Gia Lợi.
– Thế hẳn Bảo Gia Lợi sẽ gửi rau và trái cây sang cho các ông.
– Cũng không phải. Người Bảo gửi rau và trái cây sang Cuba.
– À, vậy hẳn các ông nhận được đường của Cuba?
– Không. Cuba gửi đường sang cho Nga Sô.
Ông khách người Mỹ gật gù có chiều thông hiểu:
– Ừ phải, như thế Nga Sô sẽ gởi những đồ thiết dụng cho các ông.
– Không phải nốt. Nga Sô gửi đất sét sang cho chúng tôi làm gạch.


HỌC TIẾNG DO THÁI
Một ông già ngồi trên ghế đá tại một công viên ở Mốt Cu, đang học văn phạm tiếng Hebrew thì một nhân viên KGB đi qua. Tên công an nhìn ông lão, rồi hỏi:
- Ông đọc sách gì mà chữ nghĩa kỳ cục vậy?
- Đây là chữ Hebrew của người Do Thái.
- Ông già rồi, làm gì còn cơ hội đến nước Do Thái nữa, học tiếng xứ này làm gì?
Ông già đáp:
- Lạy chúa, ông nói đúng. Tuy nhiên khi tôi lên Thiên Đàng thì ở đấy cũng nói tiếng Do Thái vậy.
Tên công an cười khẩy hỏi:
- Tại sao ông biết sẽ lên Thiên Đàng? Có thể ông xuống địa ngục thì sao?
Ông già thủng thẳng đáp:
- Cũng không sao! Vì tôi đã biết nói tiếng Nga rồi!


ĐIỆN THOẠI LIÊN LẠC VỚI ĐIẠ NGỤC.
Trong một dịp viếng thăm Moscova, thủ đô của Liên Bang Sô Viết, ông Nixon ngạc nhiên thấy có một chiếc điện thoại công cộng đề là “điện thoại dành riêng để liên lạc với Địa Ngục, giá 30 xu một phút.” Nixon dùng thử cái điện thoại đó và quả nhiên có thể nói chuyện được với quỷ sứ ở Địa Ngục.
Khi trở lại Hoa Kỳ ông ta thấy cũng có một cái điện thoại như vậy, nhưng đề giá là 3,000 mỹ kim một phút. Thấy giá cả chênh lệch một cách quá đáng, Nixon gọi dây nói chất vấn người điều hành máy điện thoại:
– Cùng loại điện thoại như vậy ở Liên Bang Sô Viết tôi chỉ phải trả 30 xu một phút tại sao ở đây lại đắt như vậy?
– Vì ở đó là “local call”, thưa ngài.


 ___________________________________________

Học sinh Việt Nam XHCN viết văn siêu hay:


Hoc-sinh-viet-van1-

1- Em hãy tả con lợn nhà em:“con lợn nhà em đầu tròn như quả bóng da, người nó hình cái hộp các-tông còn cái đuôi thì giống cái chân chống xe máy!”

2- Em hãy tả bạn em
“bạn em ko cao ko thấp, trung bình. bạn em ko gầy, ko béo, trung bình. bạn em ko đen ko trắng, trung bình. bạn em ko giỏi ko kém, trung bình…”


3- Em hãy tả đêm giao thừa
“em bước ra sân để chuẩn bị thắp hương giao thừa. ánh trăng tròn vằng vặc soi rõ khu tập thể, làm những chiếc lá sáng lên loang loáng…”
Lời Bình : bốc phét quá đà. đêm giao thừa làm gì có trăng.


4- Em hãy tả con gà trống nhà em“chú trống choai nhà em lớn nhanh như thổi, càng lớn chú càng giống gà mái ” !?


5- Trích bài văn bình tác phẩm Tắt đèn
“Chị Dậu, như người ta vẫn nói ‘con giun xéo lắm cũng quằn’, đã nói với bọn lính lệ như thế này ‘Mày động vào chồng bà đi, rồi bà cho mày xem’. Và chị cho chúng nó xem thật.
LờI bình: Không hiểu là chị cho xem cái gì nhỉ?


6- Tả cô giáo “Chiều dài của cô giáo em là…, chiều rộng của cô giáo em là…”


7- Tả tiết học trong lớp
“… Cô giáo em đang giảng bài, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa như làm ám hiệu: Cạch… cạch… cạch. Và sau làn kính mờ là một bóng đen đứng lặng im. Cô giáo em rón rén ra mở cửa, cả lớp im lặng hồi hộp… Trời! Thì ra là bác hội trưởng hội phụ huynh của lớp…”
Lời Bình : học sinh mê truyện trinh thám.


8- “Em hãy tả bà nội thân yêu trong gia đình em” “… Bà nội em rất hiền. Mắt bà một mí nhìn sụp xuống. Bà khoái ăn trầu, ngày nào cũng ăn, nhổ ra cái nước đỏ lòm. Bà rất thích đánh em vì em hay trốn ngủ trưa. Cái roi bà giấu sau cánh cửa. Bà sai em đi mua cho bà ly chè sương sa, bánh lọt. Vừa đi em vừa húp bớt lớp nước dừa ở trên vì nó béo lắm. Về nhà nhìn ly nước, bà sai em ra xin thêm nước dừa và chê bà bán hàng hà tiện nước dừa. Em đâu có dám xin thêm. Bà em rất cao. Thân bà cao bảy thước. Gần nhà em có mấy cái cô bán bia ôm, buổi trưa hay la lối, cười giỡn om sòm với mấy cái ông lạ hoắc ở đâu tới. Bà tức lắm, chống nạnh chửi qua. Mấy cô thấy bà cao lớn, không dám chửi lại”
Lời Bình : học sinh “tả thực”


9- Giải thích câu tục ngữ “Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh”“Câu tục ngữ nói lên sự dã man của bọn giặc cướp, khi đã tràn vào làng mạc, nhà cửa thì không cứ đàn ông, mà cả đàn bà, trẻ em chúng cũng đánh đập, hành hạ…”


10- Giải thích câu tục ngữ “Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ”
“Câu tục ngữ cho thấy sự thông minh của loài ngựa, chúng thấy có một con bị đau là cả bọn bỏ ăn ngay, để đề phòng bệnh lây lan qua đường tiêu hoá”


11- Ðề bài: Em hãy phân tích nghệ thuật tả người của Nguyễn Du trong tác phẩm Truyện KiềuBài làm của một học sinh lớp 9 ở tỉnh Bình Dương có đoạn viết như sau: “…Nguyễn Du có thể nói là sư phụ trong việc sử dụng nghệ thuật biến hoá (?). Ông tả Từ Hải thiệt “ngầu”: “vai năm tấc”, ” thân mười thước”- y như ông Thần Ðèn (chứ ngoài đời làm sao có thiệt). ông tả chỗ này còn độc đáo hơn: “Râu hùm, hàm én, mày ngài”. Trên một nhân vật có tới ba đại diện loài vật: hổ-chim-bướm. Thật tài quá xá! ”

12- Một câu chuyện có thật 100% của học sinh cấp 3 bình về tấm lòng người mẹ của bà cụ Tứ trong chuyện ” Vợ nhặt” của nhà văn Kim Lân..
“Trong cuộc sống sinh hoạt đời thường, hàng ngày chúng ta đã từng được thưởng thức rất nhiều loại lòng, như lòng lợn, lòng chó, lòng gà, lòng vịt” chúng đều rất ngon và có vị riêng biệt khác nhau, nhưng tất cả đều không thể bằng lòng…. mẹ.”


13- Viết về nhân vật Thúy Kiều
Một bạn học sinh lớp 9 PTCS T.A, Huế đã viết như sau:
“Thúy Kiều là 1 người con gái tài sắc vẹn toàn, song nàng đã bị chế độ phong kiến vùi vào đống bùn nhơ. Đến nỗi, chịu không nổi, nàng đã nhảy xuống sông Tiền giang tự vẫn. May thay lúc đó có một bà đảng viên đi công tác về, bà liền nhảy xuống sông cứu nàng. Sau đó, Kiều giác ngộ và đi theo con đường Cách Mạng.”


14- “Em hãy phát biểu cảm nghĩ của mình về việc Nguyễn Du đã để lại cho chúng ta tác phẩm Kiều”.Một bạn lớp 11 PTTH Cái bè, đã viết: “… Nguyễn Du là lão tiền bối của chúng ta. Mặc dù tiền bối đã sớm ra đi vào một chiều gió lạnh, nhưng vẫn làm chấn động cả giới hậu bối của chúng ta, qua bí kíp võ công “Vương Thúy Kiều” hay còn gọi là “Đoạn Trường Thất Thanh”. Bằng chứng là qua các kỳ thi, pho bí kíp này lại xuất hiện và làm “thất điên bác đảo” cả giới “hậu bối” chúng ta …”


15- “Em hãy phân tích trình tự diễn biến tâm trạng nàng Kiều trong đoạn trích “Những nỗi lòng tê tái.”Bài làm của bạn NCT, lớp 10A PTTH Phú Nhuận, có đoạn đã viết: “Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng”. Qua đó ta thấy tên khách họ Hoàng thật là tàn nhẫn, hắn hôn Thúy Kiều đã rồi lại bắt Kiều hôn lại , làm cho Kiều ngày càng biến thành gái lầu xanh chuyên nghiệp, muốn ngóc đầu lên cũng không nổi…”


16- “Em hãy cho biết sự bất công của phụ nữ dưới chế độ phong kiến. Bằng các tác phẩm đã học của Hồ Xuân Hương, Nguyễn Du, hãy chứng minh ?”
Một bạn tên Hoài Nhân, lớp 9 PTCS viết: “Sự bất công của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến đó là: Họ không được tham dự bóng đá quốc tế, họ không được lái xe nhất là các loại xe con, xe gắn máy . Ngày nay, quyền giải phóng phụ nữ đã được củng cố. Hàng năm người ta lấy ngày 8/3 làm quốc khánh phụ nữ..”


17- “Sau khi đọc tác phẩm “Tắt đèn” của Ngô Tất Tố, em có suy nghĩ gì về nhân vật chị Dậu?” Bài làm của bạn NHT lớp 10B, viết: “Sau khi chiêu xong tác phẩm Tắt đèn của Ngô Tất Tố, em có suy nghĩ như sau: Chị Dậu là một nàng con gái có bộ lòng yêu chồng, thương con cực đại. Nàng ta rất chi dũng cảm, không sợ roi vọt. Chẳng hạn, khi thấy chồng bị đánh đập, nàng hùng dũng chưởng lại bằng mấy cú ka-ra-tê hết sức đẹp mắt… ”


18- “Trong bài Bình Ngô Đại cáo của Nguyễn Trãi, đoạn thơ nào đã nói lên sức mạnh và khí thế dũng mãnh của quân ta trong cuộc kháng chiến?”
Một bạn nam đã viết: Đoạn thơ sau nói lên sức mạnh và khí thế dũng mãnh của cha ông ta: “Đánh 1 trận giặc không kinh ngạc, đánh 2 trận tan tác quân ta”


19- “Em hãy cho biết ý nghĩa của câu thơ “Bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm”.“Theo em nghĩ thì nếu hiểu suông thì câu này rất tối ưu là vô nghĩa vì sỏi đá thì khó có thể biến thành cơm được trừ phi các nhà khoa học VN đã chế tạo ra một chất hóa học nào mà có thể biến được sỏi và đá thành thực phẩm. Còn nếu đi sâu vào ý nghĩa của câu thơ này, chúng ta phải thấy ngay là đây không phải là những sỏi đá bình thường mà theo em nghỉ thì tác giả muốn đề cập tới các mỏ đá quí của đất nước ta. Vì chỉ có đào mỏ lấy đá quí thì mới có giá trị và có thể bán để mua cơm ăn mà thôị Và chẳng những đào được đá quý có cơm ăn mà còn dư tiền mua mấy trăm gram thịt xào lên làm món mặn và có một tô canh nóng hổi nữa.”


20- Một học sinh “miêu tả hình dáng cô giáo em”: “Cô giáo em hiền, nhưng hơi mập, tóc cô ngắn được buộc gọn ra đằng sau, khi đi tóc cô ve vẩy ngo ngoe như cái đuôi con lợn con khi em ra cho nó ăn cám. Cô có đôi chân vòng kiềng, có lần em nghe mẹ em bảo với mẹ thằng Hà, chân như vậy sau này cô sẽ dễ đẻ…(?!)”

_______________________________________________________

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét